Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2011

ĐẸP...Một khái niệp hết sức phức tạp, chẳng dễ dàng gì để hiểu. Và đôi khi, thực rất không nên tìm hiểu làm gì, chỉ vì nó vốn không có nghĩa.Ngày xưa, nhà hiền triết Socrate đã định nghĩa cái đẹp dựa theo "công dụng", và ông đưa ra thí dụ (dù chủ yếu mang tính khôi hài), rằng cái miệng to ăn được nhiều, nói được lớn, thế nên nó "đẹp", chiếc mũi lớn có thể ngửi được nhiều hơn, xa hơn (có lẽ), nên nó cũng được đánh giá là "đẹp", và...Ngày nay, có khá nhiều người đưa ra tiêu chí về cái đẹp, dựa theo kích thước, hình dáng, hoặc một tỷ lệ nào đó... hoặc đơn giản chỉ vì có nhiều người nói rằng "đó là đẹp".Rồi cũng có những anh nhà nghèo, cưới được cô vợ không mấy xinh xắn, nhưng đành phải chấp nhận đó như là tiêu chuẩn cái đẹp "tối đa" mà mình có thể với tới được.Và không hiếm trường hợp, có những người, họ nhìn, họ đánh giá về vẻ đẹp của con người không thông qua cái dáng vẻ bề ngoài, họ muốn tìm kiếm chút gì đó của cái gọi là "vẻ đẹp tâm hồn" của nhân vật. Những cái mũi lệch, không hề khiến cho một tâm hồn kém tỏa sáng, cũng như lòng tự trọng, dù nó xuất hiện nơi chiếc áo rách, hay bộ thời trang lộng lẫy, thì chưa chắc có sự khác biệt về sự kính nể... (dù biết rằng cũng có những quan điểm dị biệt trong đó).Nhưng hình như cái gọi là "vẻ đẹp của nhân cách" ngày càng trở thành thứ xa xí phẩm trong cuộc sống vốn trần trụi của đời thực. Dù sao thì cũng nên mong mỏi nó đừng biến mất...:)