Có và không,
Còn và mất...
Phật nói về chữ "vô"
Lão dùng chữ "hư"
Khổng chọn chữ "không"
Là để nói đến một "chỗ" vốn từng "đã có"
Giờ là "không", nhưng có thật là không ??
Không và có vốn thật mong manh,
Khi có, lúc không, "cái gì" còn tồn tại...
Là "cái có" hay là "cái không",
Chẳng biết, là không hay có
Có hề chi, chỉ một buổi chiều,
Ly rượu cạn, hay chén trà phiêu lãng...
"Tùng..."
Thứ Tư, 14 tháng 7, 2010
AI
Mỗi khoảnh khắc trôi qua,
Vài trải nghiệm lại đến
Mình là ai ??
Cuộc sống trôi đi như dòng thác,
Mảnh gương tiếp nhận, đến rồi đi...
Cái đọng lại, là tiếng lòng trong khoảnh khắc,
Là chiếc lá vàng rơi, trước sân sau.
Hẹn nhé, một sát na, hay chiều dài thế kỷ,
Tiếng thời gian, thơ thẩn, ánh trăng treo...
Mình là ... ai ??
Vài trải nghiệm lại đến
Mình là ai ??
Cuộc sống trôi đi như dòng thác,
Mảnh gương tiếp nhận, đến rồi đi...
Cái đọng lại, là tiếng lòng trong khoảnh khắc,
Là chiếc lá vàng rơi, trước sân sau.
Hẹn nhé, một sát na, hay chiều dài thế kỷ,
Tiếng thời gian, thơ thẩn, ánh trăng treo...
Mình là ... ai ??
LẶNG
Của và không của,
Ngày qua và Hôm nay ...
Những thoáng đọng nơi thềm xưa ngày ấy,
Giọt sương mai, hay vết giày ai
Chợt hiện, thoáng mất
Vụt đi, loáng về...
Niềm riêng hay khoảng lặng
Thoảng .....
Ngày qua và Hôm nay ...
Những thoáng đọng nơi thềm xưa ngày ấy,
Giọt sương mai, hay vết giày ai
Chợt hiện, thoáng mất
Vụt đi, loáng về...
Niềm riêng hay khoảng lặng
Thoảng .....
LÁ
Lá xanh rơi, để lòng ai trống trải,
Mây ngang, bướm lượn, tiếng lòng mênh mang
Gió, ...
Chim, ...
Hiên vắng, ...
Hồn ai, ...
Mây ngang, bướm lượn, tiếng lòng mênh mang
Gió, ...
Chim, ...
Hiên vắng, ...
Hồn ai, ...
ĐỢI
Không thể định được ngưỡng đúng sai trong cuộc sống
Lại càng chẳng thể tính chuyện nhận hay cho
Cho và nhận là hai chiều luôn hoán chuyển
Chỉ khổ cho người, không nhận cũng chẳng cho.
Ngày hôm qua, nên để thời gian khép lại
Hãy nhẹ nhàng, thanh thản với hôm nay
Rồi nắng sẽ tới, mây sẽ tan,
Đông sẽ qua, để mùa Xuân lại đến
Bóng thời gian thoắt ẩn hiện đâu đây
Xin hãy vui, hãy chấp nhận cuộc đời
Cái đang có, cái hiện hữu, sẽ vẫn còn luôn mãi
Đợi chờ chi để héo hắt suốt đêm dài...
Lại càng chẳng thể tính chuyện nhận hay cho
Cho và nhận là hai chiều luôn hoán chuyển
Chỉ khổ cho người, không nhận cũng chẳng cho.
Ngày hôm qua, nên để thời gian khép lại
Hãy nhẹ nhàng, thanh thản với hôm nay
Rồi nắng sẽ tới, mây sẽ tan,
Đông sẽ qua, để mùa Xuân lại đến
Bóng thời gian thoắt ẩn hiện đâu đây
Xin hãy vui, hãy chấp nhận cuộc đời
Cái đang có, cái hiện hữu, sẽ vẫn còn luôn mãi
Đợi chờ chi để héo hắt suốt đêm dài...
TRÚC
Trúc Quân Tử, trúc không nghiêng ngả,
Gió lang thang, khiến quân tử ngả nghiêng.
Hằng Nga chẳng biết ở nơi mô,
Nhưng lại khiến bao "chàng" say túy lúy.
Đá vốn không say, Trúc chẳng say,
Mà sao Quân tử loay hoay chẳng dừng.
Thương thay cho một chữ "TÌNH"...
Gió lang thang, khiến quân tử ngả nghiêng.
Hằng Nga chẳng biết ở nơi mô,
Nhưng lại khiến bao "chàng" say túy lúy.
Đá vốn không say, Trúc chẳng say,
Mà sao Quân tử loay hoay chẳng dừng.
Thương thay cho một chữ "TÌNH"...
LỤY
Buồn đau xâm chiếm hồn tôi,
Nỗi buồn vô cớ, đến rồi lại đi.
Cô đơn, cảm giác ù lỳ,
Bầu trời vô sắc, xuân thì chơi vơi...
Chẳng biết ai, cũng chẳng hiểu vì sao,
Trái tim đau, rạn vỡ bao chiều
Từng nhịp đập, trái tim như rỉ máu
Biết tìm đâu hơi ấm của bàn tay...
Vết thương lòng biết bao giờ lành lại,
Một bóng hình chưa biết ở nơi nao
Để xoa dịu nỗi lòng bao mong ngóng
Biết rằng ta có gặp được hay chăng...
Những giọt lệ vẫn tuôn trào trong tâm thức,
Chẳng biết rằng chúng thực hay hư
Tiếng khóc trong cô đơn thật lạnh vắng
Cảm giác đời vô nghĩa thật ưu tư...
Ta cần nhau trong từng phút từng giây
Không thể chuyển tải nỗi niềm trong tiếng nấc
Mong một ngày khoảng cách không còn
Để giọt nước mắt có người lau, trong hạnh phúc...
Nỗi buồn vô cớ, đến rồi lại đi.
Cô đơn, cảm giác ù lỳ,
Bầu trời vô sắc, xuân thì chơi vơi...
Chẳng biết ai, cũng chẳng hiểu vì sao,
Trái tim đau, rạn vỡ bao chiều
Từng nhịp đập, trái tim như rỉ máu
Biết tìm đâu hơi ấm của bàn tay...
Vết thương lòng biết bao giờ lành lại,
Một bóng hình chưa biết ở nơi nao
Để xoa dịu nỗi lòng bao mong ngóng
Biết rằng ta có gặp được hay chăng...
Những giọt lệ vẫn tuôn trào trong tâm thức,
Chẳng biết rằng chúng thực hay hư
Tiếng khóc trong cô đơn thật lạnh vắng
Cảm giác đời vô nghĩa thật ưu tư...
Ta cần nhau trong từng phút từng giây
Không thể chuyển tải nỗi niềm trong tiếng nấc
Mong một ngày khoảng cách không còn
Để giọt nước mắt có người lau, trong hạnh phúc...
HOÀI
Sóng vẫn mạnh trên dòng sông êm ả,
Gió hiu hiu giữa cảnh bão giông ...
Chắc có lẽ không còn quay trở lại,
Dòng sông ra biển, khó quay về nguồn !!
Thôi thì hãy cứ tìm trong thực tại,
Một chút gì cảm xúc của ngày xưa.
Và cho đó là mỏng manh hoài niệm,
Đề rồi tắt lịm dưới áng chiều hôm ...
Gió hiu hiu giữa cảnh bão giông ...
Chắc có lẽ không còn quay trở lại,
Dòng sông ra biển, khó quay về nguồn !!
Thôi thì hãy cứ tìm trong thực tại,
Một chút gì cảm xúc của ngày xưa.
Và cho đó là mỏng manh hoài niệm,
Đề rồi tắt lịm dưới áng chiều hôm ...
HỒNG
Cánh hồng bé nhỏ hãy ngủ ngon,
Mong làm chút gió quạt ru em.
Trăng đã lên rồi, trăng sẽ xuống,
Hãy nhanh níu lấy, kẻo trăng tàn.
Hương lan tỏa trong không gian thinh lặng,
Len lén nhẹ nhàng phủ kín hồn ai.
Một chút gió,
Thoảng vầng trăng.
Chiếc lá đu đưa,
Phất phơ ngoài song cửa.
Không biết rằng đêm đã lạnh dần.
Đêm lạnh,
Trăng lạnh,
Mong rằng ai không lạnh.
Gió mơn trớn,
Sáng dịu buông,
Lung linh huyền ảo, cánh hoa tựa mình.
Gió theo đường gió, mây đường mây,
Trăng kia không đến, cũng không về.
Để cho hồng nhỏ chùng tay nắm,
Để chút mùa xuân sẽ trở về.
Mong làm chút gió quạt ru em.
Trăng đã lên rồi, trăng sẽ xuống,
Hãy nhanh níu lấy, kẻo trăng tàn.
Hương lan tỏa trong không gian thinh lặng,
Len lén nhẹ nhàng phủ kín hồn ai.
Một chút gió,
Thoảng vầng trăng.
Chiếc lá đu đưa,
Phất phơ ngoài song cửa.
Không biết rằng đêm đã lạnh dần.
Đêm lạnh,
Trăng lạnh,
Mong rằng ai không lạnh.
Gió mơn trớn,
Sáng dịu buông,
Lung linh huyền ảo, cánh hoa tựa mình.
Gió theo đường gió, mây đường mây,
Trăng kia không đến, cũng không về.
Để cho hồng nhỏ chùng tay nắm,
Để chút mùa xuân sẽ trở về.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)