Thứ Tư, 14 tháng 7, 2010

LỤY

Buồn đau xâm chiếm hồn tôi,
Nỗi buồn vô cớ, đến rồi lại đi.
Cô đơn, cảm giác ù lỳ,
Bầu trời vô sắc, xuân thì chơi vơi...

Chẳng biết ai, cũng chẳng hiểu vì sao,
Trái tim đau, rạn vỡ bao chiều
Từng nhịp đập, trái tim như rỉ máu
Biết tìm đâu hơi ấm của bàn tay...

Vết thương lòng biết bao giờ lành lại,
Một bóng hình chưa biết ở nơi nao
Để xoa dịu nỗi lòng bao mong ngóng
Biết rằng ta có gặp được hay chăng...

Những giọt lệ vẫn tuôn trào trong tâm thức,
Chẳng biết rằng chúng thực hay hư
Tiếng khóc trong cô đơn thật lạnh vắng
Cảm giác đời vô nghĩa thật ưu tư...

Ta cần nhau trong từng phút từng giây
Không thể chuyển tải nỗi niềm trong tiếng nấc
Mong một ngày khoảng cách không còn
Để giọt nước mắt có người lau, trong hạnh phúc...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét